Hutpin9x.wap.sh
2. Sau Khi Chết (APRèS LA
MORT) Tác giả: Léon Denis
Société Théosophique Adyar, 4
Square Rapp. Paris 7e Từ lâu
người ta đã nhận thấy rằng
thế giới càng tiến trên đường
vật chất thì càng xa tôn giáo,
tín ngưỡng càng giảm, và lòng
hoài nghi. Chủ nghĩa duy vật
càng tăng, cho rằng đời người
đến chết là hết, không biết còn
đi tới đâu, tương lai mù mịt.
Theo lời tác giả thì nhiều nhà
học giả đã cố công tìm hiểu, và
với một phương pháp mới "mà
họ cũng gọi là khoa học, vì căn
cứ vào những sự có thực" là
khoa thôi-miên (magnétisme,
hypnotisme), họ đã đi sâu vào
bên kia cửa tử và biết được bí
mật của Tạo-Hóa, những luật
thiên nhiên, mà họ gọi là giáo
lý huyền bí (la doctrine
secréte) Những điều họ đã
nhận thấy được tóm tắt như
sau đây: Ðời sống chỉ là sự tiến
triển, trong thời gian và không
gian, còn tâm linh (esprit), nó là
sự thật vĩnh cửu duy nhất.
Như thế tôn giáo đích thực,
tức là đúng nghĩa tôn giáo,
phải đứng trên và bao gồm tất
cả các tính ngưỡng, vì sự thật
là cao hơn hết. Thượng Ðế là
cha chung tất cả, chính là cái
nguồn của sự sống. Thượng
Ðế là vô-cùng-tận mà không
thể tượng hình, nghĩa là coi
như tách ra khỏi thế giới,
đứng riêng biệt ra ngoài. Ðiều
tai hại của tín ngưỡng là tạo ra
quan niệm một Thượng Ðế có
hình dáng như người và đứng
ngoài thế giới hữu hình. Theo
quan niệm mới cao hơn, thì
Thượng Ðế tự tại khắp nơi,
hiện hữu trong tất cả mọi vật,
là một đại thể bao gồm tất cả
các thể vật. Ðại thể tối thượng
không đứng ra ngoài thế giới,
mà cũng không ở trong thế
giới. Ðó là trung tâm duy nhất
ban bố và điều hòa tất cả các
mối tương-quan, là nguyên tắc
sự liên hệ và tình thương
huynh đệ của tất cả vạn vật.
Vũ-trụ không phải đột nhiên
từ hư-không tạo thành, theo
như các tôn giáo, mà là một cơ
thể vĩ đại và vĩnh viễn, vô
thủy vô chung, bao giờ cũng
có. Trong vũ trụ có nguyên tắc
mảnh lực và động lực, lại có
mục đích. Mọi vật biến hóa và
tiến triển cho vòng sinh tử bất
tận, nhưng không có gì tiêu
diệt. Trong khi trên trời, có
những mặt trời tối đi và tắt,
những thế giới già cỗi tan
biến, thì ở nơi khác, có những
hệ thống mới được tạo thành,
với những ngôi sao sáng rực,
những thế giới nẩy sinh. Công
cuộc vĩ đại diển tiến qua thời
gian vô tận và không gian vô
biên, do sự chung sức của vạn
vật liên hệ với nhau và lợi ích
cho nhau. Một nguyên tắc bất
di bất dịch ngự trị trên công
cuộc đó, là sự duy nhất của
Vũ-trụ, nó bao gồm và điều
hòa tất cả các hoạt động riêng
rẽ nhưng cùng một mục đích là
sự toàn thiện. Linh hồn không
bao giờ tiêu diệt. Nó là nguyên
tắc của đời sống, nguyên do
của cảm giác. Nó là một sức
mạnh vô hình, ngự trị trên phủ
tạng chúng ta và điều hòa tất
cả bộ phận trong người. Mỗi
đời sống của chúng ta trên thế
gian là một giai đoạn của đời
sống vĩnh cửu. Luật luân hồi
đã được chứng minh trong
giấc ngủ thôi-miên, những
người bị thôi miên đã nói ra
những sự việc ghi sâu trong
tiềm thức họ trong những đời
đã qua, mà trí nhớ của con
người lúc tỉnh không đạt tới
được. Mục đích tối cao là sự
toàn thiện, con đường đi tới
đó là sự tiến hóa. Số phận mỗi
người trong chúng ta điều
như nhau, không có người hơn
kẻ kém, duy có con đường đi là
khác nhau, người đi nhanh kẻ
đi chậm. Do đó, những linh hồn
chỉ khác nhau về trình độ tiến
hóa. Không có thiên đường
cũng không có địa ngục. Không
có quan tòa nào buộc tội
chúng ta, ngoài chính lương-tri
của ta. Khi lương-tri thoát ly
khỏi xác thân vật chất thì trở
thành sáng suốt, và luật nhân
quả là tuyệt đối, bất di bất
dịch. Ðời sống hiện tại là cái
kết quả của những đời trước,
khi linh hồn chuyển sang một
xác thân khác thì đem theo
hậu quả của cái hành vi tốt hay
xấu đã làm qua. Nhưng linh
hồn không phải là bị trói buộc
mãi mãi vào trái đất tối tăm
nầy. Khi đã tiến hóa, sẽ thăng
lên những thế giới sáng hơn,
rồi cứ như thế tiến mãi để đi
đến hòa đồng với vũ trụ và
thực hiện ý muốn của Thượng
Ðế. Mỗi linh hồn là một tàn lửa
của lò Tạo Hóa, nó mang trong
mình nó tất cả luật của thiên
nhiên. Nó là một thế giới riêng
biệt, có đủ các tiềm năng. Nó
càng tiến tới trong sạch thì
tiềm năng càng xuất hiện, rồi
dần dần đạt tới mức độ tối
cao. Trong bước tiến, linh hồn
phải phấn đấu, phải hy sinh,
phải gian khổ. Gian khổ là cần
thiết cho tiến hóa. Nó dạy cho
chúng ta hiểu biết hơn, cho
chúng ta biết đè nén những
tham vọng, cho chúng ta biết
yêu thương người khác. Tất cả
đau khổ trên đời chung sức lại
để đưa chúng ta đến chổ toàn
thiện. Xem đấy thì cái chết
không đáng sợ, nó chỉ là một
sự chuyển tiếp, một sự đổi
mới, vì thực ra không có ai
chết, mà là một sự thay đổi
hình thức bên ngoài, mà
nguyên tắc của sự sống là linh
hồn vẫn tồn tại mãi mãi, không
bao giờ mất. Nó giữ được tất
cả bản năng của nó, và tất cả
những đức tính nó đã bồi đắp
được trải qua nhiều đời liên
tiếp. Ðó là kho tàng quý giá mà
chúng ta có thể đem theo để
hữu ích cho ta trong đời sắp
tới. Trên đây là tóm lược
những điều mà các học-giả đã
nhận thấy nhờ phương pháp
thôi-miên. Các học-giả bắt đầu
để ý tìm hiểu các