Hutpin9x.wap.sh
Câu chuyện về cháu Nguyễn
Phú Quyết Tiến (thị trấn Vụ
Bản, Nam Định) đã nổi tiếng tới
mức khắp cái thị trấn nhỏ này,
từ già đến trẻ ai ai cũng có thể
kể rành mạch, thông tường.
Cổng nhà anh Tân có 3 cháu
nhỏ khoảng 9-10 tuổi đang nô
đùa. Thấy tôi cất lời hỏi thăm,
một cháu bé nhìn trắng trẻo,
ngôi ngô nhất trong đám trẻ
nhanh nhảu : “Cô hỏi bố cháu
à ! Bố cháu đang ở trong nhà.
Cô vào uống nước để cháu gọi
bố”. Trong lúc chúng tôi đang
ngờ ngợ đoán chừng cậu bé
lúc nãy chính là bé Tiến “nổi
tiếng” tiêu tốn không ít giấy
mực của báo chí, thì anh Tân
bước ra. Câu chuyện “tái sinh”
kỳ lạ Anh Tân và chị Thuận
cưới nhau được 6 năm mới
sinh được cháu Nguyễn Phú
Quyết Tiến (28/2/1992). Cháu
Tiến lớn lên bụ bẫm, xinh xắn,
trong sự yêu chiều hết mực
của cả gia đình. Thế nhưng,
đến năm cháu 5 tuổi, tai họa
bất ngờ ập xuống. Hôm đó vào
buổi chiều tháng Giêng, anh
Tân đang nằm đọc báo bỗng
giật nảy mình chồm dậy, ruột
gan như lửa đốt. Anh gọi vợ
hỏi : “Thằng Tiến đâu, tìm nó
về đi”. Chị Tân tìm gọi mãi
nhưng không thấy Tiến đáp
lại, ra phía bờ sông gần nhà chị
chỉ nhìn thấy đôi dép cháu để
trên bờ. Dưới dòng nước xanh
ngắt nhìn thấu tận đáy, không
thấy điều gì bất thường. Chị
chạy về báo anh Tân. Bỏ tờ
báo, anh hớt hải ra phía bờ
sông thì nhìn thấy xác cháu
Tiến nổi cách bờ 3m. “Tôi lao
xuống dòng nước, ôm chặt lấy
con nhấc lên bờ. Nhưng tất cả
đã quá muộn !”, giọng anh lạc
đi, không giấu vẻ kinh hoàng
khi nhớ về cái ngày đau
thương ấy. Cháu Tiến mất đi
khiến cả anh Tân, chị Thuận
đều như kẻ mất hồn. Nỗi đau
càng nhân lên gấp bội khi chị
Thuận do vấn đề sức khỏe đã
“không còn khả năng làm mẹ”
nữa. Trong cơn vật vã, bà cụ
hàng xóm mà sau này anh Tân
mới biết là “bà mế” có sang vỗ
vai anh và bảo : “Con yên tâm,
sớm muộn gì nó cũng tìm về
với con thôi !”. Khi ấy vì quá
đau buồn anh cũng coi lời bà
như lời an ủi của những người
hàng xóm tốt bụng khác. Năm
2006, cả hai vợ chồng vẫn
chưa nguôi nỗi đau mất con
thì nghe có người rỉ tai ở Xóm
Cọi, xã Yên Phú, Lạc Sơn, cách
nhà anh chị chừng 3km có
cháu bé nghi là “con lộn” của
Tiến. Cháu tên Bùi Lạc Bình
(sinh ngày 6/10/2002) là con
một gia đình người Mường
nhưng ngay từ khi biết nói đã
khăng khăng bảo mình là con
người Kinh, nhà trên thị trấn
Vụ Bản. Vốn chưa bao giờ tin
có chuyện “đầu thai” như kiếp
luân hồi của nhà Phật, nhưng
hai anh chị vẫn đánh bạo tìm
đến nhà cháu bé nọ. Thật bất
ngờ khi anh chị đến nơi cháu
không hề thấy lạ mà gọi bố mẹ
xưng con và quấn quít không
rời. Anh chị ngỏ lời mời chị Dự,
người sinh cháu Bình, tên bố
mẹ “mới” đặt, đến nhà chơi.
Nghe thấy thế, Bình vui lắm,
trèo phắt lên xe hào hứng như
đứa trẻ lâu ngày được về nhà.
Vừa vào nhà, Bình đã chạy
quanh nhà tìm đồ chơi mà Tiến
trước kia thích. Cháu còn tự
nhiên vào giường anh Tân, chị
Thuận nằm lên đó rồi bi bô :
“Ngày xưa con thường ngủ
chỗ này nhỉ bố nhỉ ?”. “Ngay
khi nhìn thấy cháu, nghe cháu
nói, và thấy những hàng động
của cháu vợ chồng tôi như
chết đứng. Tất cả đều giống
hệt như cháu Tiến thủa trước,
có khác chỉ là khác về hình hài
mà thôi”, anh Tân kể. Kể từ
ngày gặp cháu Bình thì ăn ngủ
chẳng yên bởi giữa hai người
với đứa trẻ xa lạ dường như
có mối thâm tình gì đó day dứt
lắm. Nhớ cháu, thương cháu
nhưng lại sợ người ngoài bảo
muốn cướp con. Vợ chồng anh
hiếm muộn, nhưng vợ chồng
chị Dự – anh Hoan cũng chỉ có
duy nhất cháu Bình là con. Về
phần chị Dự, sau lần đến chơi
nhà ấy, cháu Bình cứ nằng nặc
đòi về “nhà bố mẹ”. Thấy con
nhèo nhẹo khóc, chị Dự cũng
không biết phải làm sao. Đưa
cháu về nhà anh Tân, chị Thuận
chơi thì sợ người ta dị nghị là
“thấy người sang bắt quàng
làm họ”. Nhưng sau một lần
Bình bị ốm nặng, sốt cao, cháu
cứ luôn miệng “dọa” : “Mẹ
không cho con về, con lại chết
lần nữa !”. Hoảng quá, lần này
chị đánh liều gọi cho anh Tân
đưa cháu về nhà chơi. Cháu
Bình về nhà anh thì khỏe
khoắn, vui vẻ, không còn đau
ốm nữa. “Thấy cháu tha thiết
quá, sau bao đắn đo chúng tôi
dè dặt đề nghị gia đình anh
Hoan, chị Dự cho cháu về ở với
chúng tôi. Thật bất ngờ là cả
vợ chồng anh chị và bà nội
cháu đều gật đầu đồng ý.
Chính bà nội cháu cũng bảo
rằng : Ngay từ lúc thằng bé
biết nói tôi đã biết nó không
phải người Mường rồi”, anh
Tân nói. Theo lời anh Tân, kể từ
ngày cháu về với anh chị, hết
lần này đến lần khác hai người
“thử” cháu. Thậm chí, nhiều
người hàng xóm cũng sang
nhà để “hỏi chuyện ngày xưa”.
Tất cả cháu đều trả lời vanh
vách. Từ tên bác hàng xóm,
đến cô giáo mẫu giáo rồi bạn
bè thân của cháu, cháu đều
nhớ tên. Đường về nhà, hay
những câu chuyện nhỏ nhặt
như ngày xưa bà nội cho cháu
uống bia ở đầu làng cháu cũng
nhắc lại, ngay cả việc, “cháu đã
từng chết như thế nào, bị ngã
xuống nước ra sao”… “Dù
trước đó, chưa một lần tin có
chuyện “hoang đường” như
thế, nhưng đến lúc ấy cả vợ
chồng tôi đều hoàn toàn tin
rằng Bình chính là cháu Tiến,
con chúng tôi 10 năm về
trước”, anh Tân kể. Từ ngày về
ở với anh chị Tân, Thuận, Bình
nằng nặc đòi gọi tên là Tiến,
ngay cả tên đệm cháu cũng đòi
giữ. “Hãy coi con cháu những
đứa trẻ bình th